Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

CHIM SÂU & CHUỘT NHÀ


 Chim Sâu bé nhỏ
chân vàng mỏ nâu lách chách trên cành
tìm trứng bắt sâu tháng ngày mê mải
trên cây vải chín
quanh chùm khế xanh…

mặc kệ lệ ứa mi em
xá chi lửa toé mắt anh
nhiều kẻ đuổi bắn chim
chim run rẩy bay đi không trở lại…

trái bàng chín vàng trái bàng chín nẫu nảy mầm trên cỏ
không tìm thấy đất
                               rễ bàng chết khô!…













       







bịt lỗ thủng trên mái, trên vách
gỡ giàn mướp, dây phơi
                                  vẫn có chuột trong nhà
đóng cửa sổ khép cửa đi
                                    - chuột vẫn vào ra
ngang nhiên sinh con đẻ cháu

mấy chục năm trước chuột còn non ta vẫn trẻ
thời gian qua đi
chúng càng nghênh ngang béo tốt bảnh chọe
ta gầy guộc
già…

tiếng mèo từ máy quay đĩa ngoeo ngoeo vẳng ra
ta vặn mũi ngao ngao giả tiếng mèo trong cuống họng
cả tiếng mèo mướp mèo mun - mèo thật
chuột vô can
mèo vẫn vô tư…
mèo thành Tom chuột hoá Jeri
chuột không giống chuột xưa
mèo thời nay đã khác!

chuột Đồng ở ngoài đồng
chuột Cống quanh năm chui cống
no nê ấm áp bình yên ngạo nghễ ngạo mạn
                 - vợ chồng con cháu lũ lĩ Chuột Nhà
đua nhau khoét bánh trên bàn thờ
che chắn nhau trong tủ kính
lọ hoa… 

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

MỖI NGÀY TÔI CHỌN MỘT NIỀM VUI

“Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”, được ghi “sáng tác năm 1980”, là tên một ca khúc ở mức “vừa phải” của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, với Trịnh Công Sơn. Tôi có chút phân vân, đoán định…




Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

ẢNH THỜ



Những năm sáu mươi
người quê tôi chưa mấy ai chụp ảnh
khai sinh ở nhà khai tử ra đồng
người chết yên mộ người sống yên lòng

cuống nhau mục cùng nồi đất
núm rốn khô trong ống tre
bao trai làng ra trận không về
viết mấy hàng bia đắp hờ nấm mộ
chọn Rằm tháng Bảy làm giỗ

người hoạ sĩ già lang bạt khắp xóm quê
dựng ảnh thờ liệt sĩ
rượu cạn đáy chai
nhập thần
vung bút vẽ

những liệt sĩ từ vô định bước ra
khuôn mặt khắc khổ như cha
đôi mắt lo toan giống mẹ
vầng trán dô của chị
cái miệng vễ theo miệng em trai…
các anh hiện dần vóc dáng hình hài
trở về từ chân mây góc biến

người hoạ sĩ thả rơi bút vẽ
bức ảnh thờ hoàn thành
lúc bố ôm ngực thở dốc ho khan
mẹ nức nở
            gọi tên con
                                 lạc giọng…

SG, 2005 (Nguyễn Thái Sơn)

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG LẤY CHỒNG


Tiểu Kính Tâm từng  muốn tận hưởng hạnh phúc vợ chồng
không mơ thành Quan Âm

Một lần Ái Ân
đêm trăng ấy thành truyền thuyết
Thị Nở chỉ muốn là Đàn Bà
 giao phối đủ “ba vạn chín nghìn” lần
rồi già
         rồi chết    
không sợ điều tiếng
                  chẳng cần nổi tiếng!

Tiên Nữ trường sinh bất lão múa hát trong mây ngũ sắc
xiêm y lộng lẫy ban ngày
đêm hoen nước mắt
không vì ai không cho ai
                            đẹp phí đẹp hoài
ngàn năm trôi trong cô đơn héo hắt
làm duyên
với những Tiên Đồng tóc trái đào
Tiên Ông râu dài như cước

những người phụ nữ không chồng
trứng chín rụng như sung
hông lẳn vịt bầu te tái gà mái ghẹ
mặn mà đằm thắm mỏng mày hay hạt

đàn ông vô tâm vô tình “trốn chạy” đâu đâu
trong thân gỗ bồ đào
          ẩn giấu những cây vĩ cầm
                                         không dây
                                                   lặng câm
nở chán lại tàn
héo quắt những Phong lan Nghênh Phong, Hoàng Thảo…
hạt dẻ nảy rễ vùi cỏ dại
trái vả ứa mật trên cành

những người đàn ông chí thú vợ con
đầy trách nhiệm và tròn nghĩa vụ
chống nhà khi bão canh trộm trong đêm
nắng hạn vét ao mùa lũ chống thuyền
giúp người đàn bà hàng xóm đơn chiếc
trẩy dừa ngọn cây mò gầu đáy giếng
gỗ lệch mạch cưa đinh không trúng búa

đàn ôn liều lĩnh có con rơi vợ giấu
“ăn xổi ở thì” dơi chao cò đậu
trồng cây nêu ở nhà mình
đón giao thừa ở nhà mình
bỏ mặc những đứa Con Riêng
             bánh chưng không biết gói
                                   giò nây không biết cột    
bỏ mặc những người Vợ Hờ hắt rượu cúng ra sân
pháo tép không dám đốt

chồng hờ vợ tạm cha chui con lẩn
đàn bà trẻ con cam chịu
                        có còn hơn không!...

chỉ có mười ngón  
                   gần chín chục phím đàn trắng đen (*)
xong dăm bản nhạc hai bàn tay mỏi nhừ tê dại 
thuận tay nhàm tai quen mắt
đánh đi dạo lại vài trích đoạn
không có gan làm chủ bao tuyệt tác…

nếu Thượng Đế tạo thêm Đàn Ông
để mọi Đàn Bà “làm chủ” hẳn một người Chồng
- thôi thì
           một nửa
                    một góc
                           cũng đành
                                      cũng được!
Thế Gian bớt bao cánh tay
                     đêm đêm gối đầu
                                               đầm đìa nước mắt
hàng triệu Người Đàn Bà không khát thèm
                                                              suốt thời son trẻ
gánh nỗi nghẹn ngào vào tuổi già
oằn lưng bỏng vai cả khi không còn gì để gánh

những người Đàn Bà không Chồng
săn đón Đàn Ông nhiều khi chẳng vì khao khát ái ân
 - không có con cậy ai cúng giỗ
Đàn Ông vợ đẹp con đàn
               ăn nằm với người đàn bà xấu già lỡ dở
cũng chưa hẳn vì “ham của lạ”

Ngũ giới
Thập giới (*)
Phật ở Tây Thiên
Chúa ngự trên Trời
thương cảm
                 ngậm ngùi…

Linh Đàm - Nha Trang, 18/8/2010 (NTS)
_____________  

(*) Đàn Dương cầm có tổng cộng 88 phím,
(**) Ngũ giới, Thập giới: năm điều cấm của Đạo Phật, mười điều cấm của Đạo Công
giáo, có một điều giống nhau: “không được giao phối với vợ (chồng) của người khác”.